Hot Mùa Hè

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

Bài Học Của Kẻ Thất Bại

Thiếu tính toán chỉ trong thoáng chốc, cuộc đời tôi suýt nữa đã đổ sông, đổ bể.

“Tôi không hối hận. Đó là bài học làm kinh tế. Chỉ có điều, chi phí cho môn học này quá đắt, với riêng tôi”.

Chẳng dại gì nói cái ngu của mình. Nhưng tôi (xin được giấu tên), vốn dại sẵn, muốn những người khởi nghiệp tránh dấu chân thất bại như mình.

Tâm sự của kẻ thất bại

Tôi từng nghênh mặt với những ý tưởng kinh doanh mới lạ, “tư vấn” cho nhiều người làm ăn thành công. Cùng chút vốn liếng học lỏm ở trường Đại học kinh tế và những bí quyết kinh doanh từ sách vở, tôi mang trong mình tham vọng thành tỷ phú, một tham vọng đầy thách thức, khát khao.

Viễn cảnh màu hồng

Tôi tập hợp những người bạn thân, có máu kinh doanh, tất nhiên, có cả tiền nữa. Bản vẽ kinh doanh bất đầu được phác họa: chụp ảnh, thiết kế quảng cáo, in ấn và tham vọng tiến tới một công ty PR, tổ chức sự kiện… Phần thiết kế, chúng tôi đảm trách. Phần in ấn chuyển sang một nhà in để kiếm thêm phần trăm.

“Những bước đi ban đầu của các “đại gia” trong ngành quảng cáo như Đất Việt Golden, Stormeyc… chắc cũng chỉ “bắt đầu như thế”, tôi nghĩ.

Đích thân tôi nghĩ thương thuyết với một nhà in off-set, bao bì ở tp. HCM. Và OK! Hàng in của chúng tôi mang đến được ưu tiên, được coi như người nhà. Những người nằm trong HĐQT được chính tôi tuyển chọn với tiêu chuẩn là phải có tâm, nhiệt tình và có khách hàng sẵn cũng như những mối quan hệ tốt trong xã hội.

Chúng tôi không ngại vung tiền vào việc trang trí nội thất, trang thiết bị. Tiền thuê mặt bằng cộng với các khoản điện, nước, điện thoại, đồ dùng văn phòng tôi định vào khoảng vài chục triệu đồng/tháng. Số tiền ấy chẳng nhiều nếu so với tất cả những gì chúng tôi đang sở hữu: khách hàng, những người tài có tiền và đặc biệt là tương lai màu đỏ chói.

Tôi tập trung vào việc tuyển chọn những nhân viên kinh doanh, tiếp thị có kinh nghiệm mà tôi cho rằng họ là những người sẽ nuôi sống Công ty.

Mọi chuyện đúng như kế hoạch. Tôi khâm phục tôi quá!

Sai lầm nối tiếp sai lầm

Song, hiện thực nằm xa ý tưởng táo bạo nhất của tôi. Các nhân viên tiếp thị chỉ giỏi nói (chính họ đã thuyết phục được tôi mà)! Ở những sản phẩm thiết kế và in ấn, họ không biết cách tư vấn cho khách hàng. Đúng hơn, họ không biết nói gì về sản phẩm của mình ngoài những lời chung chung.

Thế là tôi, Chủ tịch HĐQT, phải làm “trợ lý” cho nhân viên của mình khi gặp khách hàng khi có hợp đồng lớn, chúng tôi tự xoay xở, tuyển thêm nhân viên, không “outsourcing”(thuê bên ngoài).

Kết quả là một số nhân viên mới không đáp ứng được công việc ngay tức khắc. Điều này dẫn đến sản phẩm thiếu cả chất lẫn lượng.

Kỳ vọng nhiêu, thất vọng càng lớn. Khách hàng đến và đi quá dễ. Hơn thế, chẳng dễ lấy được tiền với những sản phẩm đã hoàn tất. Vì nể và sợ mất khách hàng, chúng tôi buộc để cho họ nợ.

Không thuê kế toán, tất cả sổ sách, thu chi của Công ty, tôi chỉ dám giao người nhà quản lý. Sai lầm! Người nhà không chuyên sâu về hạch toán. Tôi lại quá nhiều việc để có thể kiểm soát tình hình hoạt động tài chính của Công ty.

Sau một năm, những khoản nợ của chúng tôi đối với nhà in tăng vọt, trong khi khoản thu từ khách hàng lại bị “tắc nghẽn”. Chúng tôi phải mượn tiền của người thân để duy trì hoạt động của Công ty. Nhưng càng đổ tiền vào nhiều thì nợ lại càng chồng chất.

Mệt mỏi vì công việc, tôi chẳng có nhiều thời gian cho người vợ mới cưới. Chúng tôi càng ít nói chuyện với nhau khi những khoản nợ của tôi chồng chất. Những cuộc tranh cãi bùng nổ, liên lụy đến họ hàng bạn bè…

Cái tiếng “kẻ thất bại” cứ bám víu lấy tôi trong cả giấc ngủ, như một sự trả thù ghê gớm nhất: ít ăn, mất ngủ, kẻ thất bại tôi sụt cân và biến thành bộ xương biết đi từ lúc nào không hay.

Sau thời gian dài đấu tranh tư tưởng tôi quyết định không tham gia vào HĐQT, bán hết số cổ phần lên đến hàng trăm triệu đồng để đổi lấy sự “bình yên” – không dính líu đến những món nợ của Công ty.

Thất bại của tôi đã quá rõ: Tôi còn chưa biết quản lý. Tôi không có một kế hoạch kinh doanh rõ ràng, kinh doanh cái mình thích chỉ là do tôi có thể tự làm ra cái đó. Tôi không biết phân chia kế hoạch theo từng thời điểm cụ thể, lượng sức hợp năng lực. Tôi không tham khảo kinh nghiệm những người đi trước. Họ đã trả giá, đã giải quyết chuyện kinh doanh như thế nào. Tôi cũng không có kinh nghiệm khi có linh cảm dự báo tình hình, không nhìn nhận tổng hợp về tính rủi ro dài hạn. Tôi quá tham lam.

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

Xài tiền khó hơn kiếm tiền?

Nếu như kiếm tiền là việc rất khó, thì xài tiền, lại càng khó hơn. Nếu không, thì doanh nhân vĩ đại trong thế kỷ trước, vua thép Andrew Carnegie, đã chẳng phải thốt lên: “Chết trong sự giàu có là một cái chết đáng hổ thẹn”. Hội nhập toàn cầu, liệu ta có nên hội nhập với cả cái văn hóa nhà giàu đáng nể trọng và cái cách xài tiền đầy trí tuệ của những người giàu thế giới?
Khi người Trung Quốc nói “không”
Chuyện kiếm tiền, đương nhiên là rất khó, cho dù kiếm bằng cách nào đi nữa. Thế nhưng, khi kiếm tiền vượt qua ngưỡng của những nhu cầu tiêu dùng cho bản thân, gia đình và cộng đồng nhỏ xung quanh mình, thì việc ứng xử với một “núi” tiền lại là một thách thức không nhỏ đối với những người giàu và những người rất giàu. Nên để tiền lại cho con cháu, hay đem tiền đi giúp cộng đồng, hay dùng những đồng tiền đó để triển khai các hoạt động nhằm kiến tạo xã hội, hay để tài trợ cho các hoạt động có thể tạo ra những giá trị xã hội to lớn và lâu dài như văn hóa, khoa học, giáo dục, môi sinh...?
Bill Gates, nhà sáng lập Microsoft và Warren Buffet, nhà đầu tư huyền thoại là hai trong số những người giàu nhất thế giới. Cách đây chưa lâu, họ chính là người đã khởi xướng chiến dịch “Cam kết cho đi” (Giving Pledge), nhằm kêu gọi các tỉ phú Mỹ dành phần lớn số tài sản của mình để góp phần thay đổi xã hội thông qua con đường từ thiện. Và hiện tại, đã có hơn 70 tỉ phú Mỹ tham gia và hưởng ứng chiến dịch này. Những món tiền trị giá hơn một nửa hoặc gần như trọn vẹn tài sản của những doanh nhân thành đạt này lần lượt được hiến tặng vì mục đích xã hội. Họ không chỉ “giỏi kiếm tiền”, mà còn rất “giỏi xài tiền”.
Nếu như hai người đàn ông huyền thoại này dễ dàng thuyết phục các tỉ phú Mỹ thì khi bước chân sang quốc gia đông dân nhất thế giới và đang nổi lên hiện tượng “nhà giàu”, họ đối diện với sự thờ ơ, mà điều đầu tiên là người ta ngại đến gặp mặt. “Sợ bị xin tiền” - đó là bình luận phổ biến nhất trên báo chí Trung Quốc khi tường thuật lại cuộc thuyết phục chưa thành của Bill Gates và Warren Buffet. Rõ ràng quan niệm về cách xài tiền ở một quốc gia Á Đông khác xa so với nước Mỹ. Người Á Đông thường vẫn mong muốn tích lũy tài sản của mình, nhất là tài sản hữu hình cho con cháu của họ. Và triết lý “vì xã hội” đã không thuyết phục được nhà giàu mới tại Trung Quốc.
Từ năm 2007 đến nay, Bill Gates đã chi 28 tỉ đô la Mỹ để làm từ thiện, tương đương 48% tổng giá trị tài sản. Riêng mảng trợ giúp y tế đã góp phần cứu sống 6 triệu người trên thế giới. Warren Buffet cũng cam kết sẽ dành 99% số tài sản của mình cho hoạt động này. Hiện tại, ông đã cho đi 65% trong tổng tài sản trị giá 50 tỉ đô la Mỹ. Không dừng lại ở đó, Bill Gates, Warren Buffet và nhiều tỉ phú khác đã tạo ra cả một phong trào, một tư duy làm từ thiện mới.
Và hành trình của họ vẫn đang còn tiếp diễn vô cùng mạnh mẽ. “Đoàn quân” của các tỉ phú đang ngày càng đông lên, với những cam kết đóng góp ngày một nhiều hơn, và những thay đổi mà họ tạo ra cho thế giới ngày một rõ nét hơn, rộng lớn hơn...
Rõ ràng có sự khác biệt về mặt suy nghĩ giữa nhà giàu Đông và Tây. Vì sao những người Á Đông, vốn sống duy tình, rất hay thương người nghèo khó, rất có nghĩa đồng bào, lại chưa sẵn lòng cho việc trao đi như những người Âu Mỹ, vốn sống duy lý nhiều hơn? Tại sao người giàu xứ người lại sẵn lòng tham gia vào sứ mệnh thay đổi thế giới bằng hoạt động từ thiện của mình? Phải chăng việc xài tiền cũng cần một triết lý và cả trí tuệ?
Vì người là cách vì mình khôn ngoan nhất
Gần một trăm năm trước, với tâm niệm rằng, những gì mà mình có được đều từ cộng đồng thì cũng nên quay trở lại phục vụ cộng đồng, vua thép Andrew Carnegie đã gây xôn xao thế giới khi tuyên bố: “Cái chết trong sự giàu có là một cái chết đáng hổ thẹn”. Để minh chứng cho việc này, ông đã hiến 90% tài sản của mình để kiến tạo xã hội. Điều này cùng với truyền thống làm từ thiện lâu nay của các tỉ phú Mỹ đã làm thay đổi cái nhìn về cách xài tiền, định nghĩa lại sự giàu có và góp phần hình thành nên văn hóa người giàu của nước Mỹ nói riêng và thế giới nói chung.
80 năm sau khi Carnegie qua đời, Warren Buffett chia sẻ: “Ngày tôi còn trẻ, rất nghèo, tôi đọc được tuyên ngôn của vua thép và không dứt ra được ý tưởng về ý nghĩa của tiền tài và cách hiến tặng của cải. Đến khi tôi trở nên giàu có, tôi hoàn toàn thấm thía cách nghĩ của ông và quyết tâm đi theo con đường này, và cùng những người bạn của tôi cổ vũ cho phong trào sử dụng tiền của để kiến tạo xã hội. Con cái chúng ta, thì chúng ta phải có trách nhiệm, nhưng chỉ được phép cung cấp cho chúng đủ điều kiện để có thể thực hiện điều mà chúng muốn, chứ không được phép làm cho chúng không làm gì cả trên đống của cải mà chúng ta để lại”.
Nếu như ngày xưa người giàu thường chỉ “cho khi đã chết”, thì ngày nay, người giàu lại muốn “cho khi còn sống”, thậm chí họ còn muốn “cho khi còn trẻ”. Chẳng hạn, tỉ phú Mark Zuckerberg, nhà sáng lập Facebook, đã cam kết cho đi hơn một nửa trong tổng số tài sản 17,5 tỉ đô la Mỹ của mình dù ông ấy chỉ mới đang ở độ tuổi “hai mấy”. Giáo sư Jason Franklin ở Đại học New York chia sẻ thêm về phong trào này: “Một người làm từ thiện khi về già vì ông ấy muốn con cháu mình có một thế giới mới tươi đẹp hơn, còn những người trẻ cho đi tài sản của họ để chính họ sẽ được hưởng một thế giới mới tươi đẹp hơn”.
Có người cho rằng, sự giàu có đồng nghĩa với tội lỗi. Không đúng! Tiền bạc thực ra chỉ là vật trung tính, bản thân nó không tốt cũng chẳng xấu. Tốt hay xấu không nằm ở đồng tiền, mà nằm ở cách kiếm tiền và cách xài tiền. Kiếm tiền bằng cách này là xấu, kiếm tiền bằng cách kia thì tốt; xài tiền vào việc này là xấu, xài tiền vào việc kia thì tốt. Và tổng những gì mình kiếm được cho mình thì luôn bằng với tổng những gì mà mình mang lại hay gây ra cho người khác. Đó cũng là lý do vì sao người ta thường hay nói rằng, “đằng sau một gia tài khổng lồ có thể là một cống hiến lớn, hay là một tội ác lớn, hay là cả hai”.
Ở các nước phát triển, các hoạt động văn hóa, khoa học, giáo dục, y tế, môi sinh, dân sinh... chỉ dùng một phần từ ngân sách quốc gia. Một phần không nhỏ họ dùng nguồn quỹ vận động từ các doanh nhân hiến tặng. Trường đại học Harvard lừng danh là một ví dụ, từ các tòa nhà, thư viện, phòng thí nghiệm, đến học bổng, kinh phí nghiên cứu khoa học, hầu như đều dựa rất nhiều vào nguồn tiền dồi dào do các doanh nhân, doanh nghiệp, các nhà khoa học, nhà hảo tâm đóng góp. Có người ghi tên mình vào tòa nhà, đóng dấu ấn của mình vào phòng thí nghiệm hay đặt tên một quỹ học bổng để vinh danh dòng họ của mình. Nhưng cũng có người chỉ lặng lẽ trao tặng để tìm kiếm niềm hạnh phúc riêng cho bản thân mình với suy nghĩ “thi ân bất cầu báo”...
Và lựa chọn của riêng mình...
Một khi đã là triệu phú hay tỉ phú thì điều quan trọng không hẳn là “kiếm được” hay “đạt được” cái gì cho mình, mà là “mang lại” hay “để lại” cái gì cho xã hội và sẽ đi vào lịch sử như thế nào. Di sản của nhà giàu sẽ là gì nếu tiền bạc của mình chỉ để “vinh thân phì gia”!? Sẽ quý giá biết bao khi di sản của nhà giàu là những giá trị vô hình (sự phát triển về văn hóa, khoa học, giáo dục...) hay những giá trị hữu hình mà đồng tiền của họ đã tạo ra (trường học, bảo tàng, thư viện, bệnh viện, các công trình văn hóa, nghệ thuật, lịch sử có giá trị...).
Thực tế cho thấy, một khi đã đạt tới đỉnh cao thì, dù muốn hay không, tên tuổi cũng sẽ được hay bị lưu truyền. Khi đạt đỉnh cao quyền lực, cả ngàn năm sau người ta sẽ nhắc đến như là một “minh quân” hay một “bạo chúa”? Khi đạt đỉnh cao về tiền tài, người đời sẽ nhớ đến như một “trọc phú” hay một “người hùng” góp phần kiến tạo xã hội?... Điều này hoàn toàn tùy thuộc vào sự lựa chọn của mỗi người khi còn sống.

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

Crack Win7

Windows 7 Ultimate 32 bit là phiên bản mới phát hành giúp bạn thực hiện những điều bạn làm mỗi ngày dễ dàng hơn với điều hướng máy tính để bàn được cải thiện, Bắt đầu chương trình nhanh hơn và dễ dàng hơn, và nhanh chóng tìm thấy các tài liệu bạn sử dụng thường xuyên nhất.
 

Bạn có thể download các phiên bản khác của windows 7 theo linkDownload windows 7

Windows 7 Ultimate 32 bit
Giao diện phần mềm Win 7 Ultimate 32 bit

Hướng dẫn sử dụng Win 7 Ultimate 32 bit:

- Bước 1 - Tắt UAC: Vào Control Panel -> System and Security -> Change User Account Control Settings, kéo thanh trượt xuống mức thấp nhất, sau đó nhấn OK và Restart máy tính.
- Bước 2 - Chạy Loader: Nhấn phải vào file "Windows 7 Loader.exe", chọn "Run as Administrator
- Nhấn Install, sẽ có một hộp thoại hiện ra, nhấn OK, cửa sổ Loader sẽ biến mất nhưng đừng làm gì hêt, sau đó sẽ có thông báo thành công hiện ra và yêu cầu nhấn OK để restart lại hệ thống. Xong.

1. Taskbar icons
Để mở những ứng dụng này bằng shortcut, giữ phím Windows và nhấn phím số tương ứng với icon ứng dụng. Ví dụ, nếu IE là icon thứ nhất, nhấn phím Windows + 1 để mở IE.

2. Di chuyển các item trên thanh taskbar
Có thể những tính năng này đã có ở Windows Vista, nhưng đây thực sự là tính năng mới trong Windows 7.

3. Giao diện mới của Paint và Wordpad
Paint có thêm nhiều bút vẽ cũng như cả 2 ứng dụng đều có lựa chọn Save As mới. Tuy nhiên, bạn không thể mở nhiều hơn 1 dữ liệu hay bức ảnh trong cùng một lúc.

4. Công cụ hỗ trợ các thành viên trong gia đình hay bạn bè ở xa
Chọn Start, gõ psr để mở Problem Steps Recorder. Công cụ này có thể xem được ai đó đang làm gì. Khi công cụ này bị tắt, tất cả những gì đã quay sẽ được ghi lại dạng MHTML và nén lại để dễ gửi mail.

5. Có nhiều hơn một đồng hồ ở khay hệ thống
Đối với những người làm việc với những ngưởi ở khu vực có time zone khác, bạn có thể đặt đồng hồ cho mỗi vùng. Nhấp chuột vào đồng hồ ở khay hệ thống rồi chọn Change Date and Time Settings. Chọn thẻ Additional Clocks để hiển thị đồng hồ và cài đặt giờ (tính năng này cũng có ở Vista nhưng ít người biết được)

6. Sử dụng quyền quản trị để nhanh chóng mở một chương trình
Để mở một ứng dụng với quyền của người quản lý, bạn thường đặt ở menu Start, phải chuột vào ứng dụng và chọn Run as Administrator. Tuy nhiên, bạn có thể gõ tên ứng dụng ở thẻ Instant Search và nhấn Ctrl-Shift-Enter.

7. Thay tên Security Center bằng Action Center
Nằm ở Control Panel, Action Center bảo mật và bảo vệ thông tin cho hệ thống của bạn, nó cũng kết nối với các tính năng khác như backup settings.

8. Thanh trượt UAC (User Account Control) mới được thiết lập theo từng cấp độ
Bạn có thể mở UAC nhanh chóng bằng cách gõ uac ở thanh Instant Search. Thanh trượt mới này được đặt mặc định để tránh những lỗi cài đặt có ở Vista. Tuy nhiên, nếu thích thì bạn vẫn có thể quay trở lại với chế độ của Vista, bỏ chế độ Windows 7.

9. Tắt/mở nhanh chóng một ứng dụng Windows
Để tắt/mở nhanh chóng một ứng dụng như IE, DVD Maker hay Media Player, gõ tên ứng dụng ở thanh Instant Search và chọn Turn Windows Features On or Off dưới Control Panel. Sau đó, đặt tính năng mà bạn muốn hiển thị hoặc để ẩn.

10. Chạy phiên bản private của IE
Nếu bạn ở trong một hội nghị hay ở nơi công cộng và muốn chạy phiên bản private của IE, bạn có thể mở nhanh bằng InPrivate Browsing. Bạn có thể chuột phải lên icon của IE trên taskbar rồi chọn Start InPrivate Browsing. Hoặc ở IE, chọn Safety > InPrivate Browsing hay nhấn Ctrl-Shift-P để mở một IE mới. Bạn cũng có thể đặt một shortcut cho IE để có thể chạy tự động chế độ InPrivate Browsing. Chỉ cần nối thêm –private vào đuôi của ứng dụng. Dù bạn chạy ứng dụng private này ra sao, IE cũng không lưu lại bất kì một thông tin nào cả.

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

Bí Quyết Bán Nhà Của Nữ Hoàng BĐS



Dolly Lenz, phó chủ tịch công ty bất động sản Prudential Douglas Elliman được mệnh danh là “Nữ hoàng bất động sản”. Các khách hàng thượng lưu mỗi khi muốn mua hay bán nhà đều tìm đến cô.

Cho đến nay cô đã thực hiện môi giới thành công 8 tỷ USD giá trị giao dịch bất động sản cao cấp. Và cô đã chia sẻ một số bí quyết của mình như sau:

Dolly Lenz, nhà môi giới bất động cao cấp nổi tiếng ở
Dolly Lenz, nhà môi giới bất động cao cấp nổi tiếng ở New York

1. Tập trung vào giữ quan hệ, đừng tập trung vào giao dịch

Những người môi giới theo bản năng luôn nghĩ chăm chăm vào việc làm sao thực hiện giao dịch. Điều này xuất phát từ thực tế là nếu không có giao dịch thì họ không có hoa hồng. Vì thế họ luôn nghĩ làm sao để người mua và người bán chấp thuận nhau. Cách tiếp cận này là phù hợp trong hoàn cảnh sắp kết thúc một giao dịch cụ thể, tuy nhiên nó lại không hiệu quả trên phương diện phục vụ khách hàng.

Tôi luôn luôn tìm cách xây dựng quan hệ lâu dài với khách hàng, dựa trên việc luôn đứng ra đại diện cho quyền lợi của họ ở mức cao nhất. Tôi làm việc bằng cách tập trung vào những lợi ích của khách hàng cho dù việc đó có nghĩa là phải khuyên họ từ bỏ một giao dịch mua bán không có lợi cho họ. Với tôi, không có một hợp đồng nào đáng giá hơn lòng tin và sự tôn trọng của khách hàng.

2. Đừng tránh đối đầu. Đó là một phần của công việc

Tôi có biệt danh là “Rắn mặt”. Tôi không hẳn là thích biệt danh này nhưng đôi khi nó cũng rất cần thiết. Trong nghề của tôi cũng như nhiều nghề khác, mọi người thường ngại, lảng tránh các trường hợp phải đối đầu ra mặt, phải ép buộc người khác. Tất nhiên, ai mà chẳng muốn được yêu quý. Tôi cũng muốn thế nhưng tôi không thể để điều đó làm cản trở trách nhiệm của tôi là đại diện cho quyền lợi khách hàng hết mức có thể.

Các giao dịch bất động sản luôn là những giao dịch phải đối đầu, cò kè, “nắn gân” nhau gay cấn bởi quyền lợi của người mua và người bán đối lập nhau hoàn toàn. Chính vì thể, các cuộc đàm phán dễ trở nên căng thẳng và bạn phải chuẩn bị tốt tinh thần. Hãy cứ làm tốt việc của mình, không cần phải xin lỗi và bạn sẽ có được lòng tin vững chắc của khách hàng. Với môi trường làm việc nóng như nồi áp suất là thị trường bất động sản New York, đó là cách phải làm để tồn tại.

3. Khách hàng luôn luôn đúng

Các khách hàng của tôi là những người cực kỳ thông minh và hiểu biết, họ đã quá quen với việc đàm phán những hợp đồng trị giá khổng lồ. Nhiều người trong số họ rất nổi tiếng, họ biết rõ họ muốn gì và họ cần làm gì. Nhưng một trong những lý do khiến họ vẫn cần tìm đến tôi là bởi tôi có một số thứ mà họ không có, và đó là những thông tin đặc biệt. Công việc của tôi là lắng nghe những ý tưởng, kế hoạch của họ và nói cho họ biết những điều tốt, chưa tốt và điều xấu trong kế hoạch đó. Tôi không nói với họ những gì họ muốn nghe mà tôi nói với họ những thứ họ cần nghe. Sau đó, họ sẽ ra quyết định và tôi giúp họ thực hiện quyết định đó.

Khách hàng phải có đủ thông tin trước khi ra quyết định, và nếu tôi cho rằng quyết định của khách hàng là sai lầm, tôi cũng sẽ không ngần ngại nói với họ. Đó chính là phần quan trọng trong việc tạo lòng tin và sự tôn trọng từ khách hàng, là nền tảng cho một công việc kinh doanh bền vững và hiệu quả.

4. Nhà

Nếu việc mua bán nhà cửa đất đai cũng đơn giản như món hàng gia dụng, thì việc gì họ phải trả cho tôi 6% giá trị giao dịch làm phí môi giới ? Người môi giới đâu chỉ có tác dụng mở cửa cho khách đến thăm quan nhà. Nhà của những người giàu có thường rất độc đáo, giá trị, cầu kỳ với những đặc điểm không dễ có được. Họ không chỉ muốn bạn bán nhà cho họ, mà họ muốn bán được với giá tốt nhất có thể. Họ muốn bạn gợi ý cho họ biết con số đó là bao nhiêu. Đưa ra con số hợp lý nhất và đạt được con số đó là nhiệm vụ của người môi giới hiểu biết, và đó là lý do bạn nhận được hoa hồng. Nếu không thà họ đăng rao bán nhà trên báo còn hơn.

5. Người giàu lúc nào cũng muốn “Luôn và Ngay”, tôi cũng vậy

Nhiều khách hàng giàu có mà tôi tiếp xúc rất vô lý, trái khoáy. Họ là kiểu người chỉ muốn yêu cầu của mình được đáp ứng, giải thích trực tiếp và ngay lập tức. Họ không hề có kiên nhẫn và họ chờ sự phản hồi của bạn luôn tức thì. Đó là kiểu họ vẫn thường làm việc và họ muốn người khác cũng như vậy. Thật may mắn với tôi bởi đó cũng chính là cách mà tôi làm việc.

Trên thị trường sôi động ngày nay, tôi thường nhận được hàng trăm email của khách hàng mỗi ngày và tôi trả lời từng email một ngay lập tức. Các khách hàng mới của tôi ban đầu rất ngạc nhiên khi nhận được sự trả lời nhanh như vậy. Điều này cũng một phần bởi hơn 50% khách hàng của tôi là người châu Á và tôi cần làm việc trong mọi múi giờ khác nhau. Tôi mang cả điện thoại vào giường ngủ. Tất nhiên nó có ảnh hưởng đến cuộc sống riêng nhưng đó là điều khách hàng của tôi cần và là lý do khiến họ luôn quay trở lại và giới thiệu tôi với bạn bè của họ. 

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

Conver file trực tuyến


10 site chuyển định dạng file trực tuyến tốt nhất

(Dân trí) - Định dạng flash (.flv) của YouTube tiện dụng khi xem trực tuyến, nhưng khá xấu và bất tiện nếu muốn tải về và xem trên PC. Các dịch vụ dưới đây sẽ chuyển đổi định dạng phim (convert) từ .flv sang các định dạng thông dụng khác giúp bạn hoàn toàn miễn phí.

Ngoài YouTube, các sie phổ biến như MySpace, Metacafe đều sử dụng dạng file flash video .flv, với ưu điểm tốn ít băng thông đường truyền, và bạn luôn phải xem phim trực tuyến trên website cung cấp dịch vụ. Rắc rối chỉ phát sinh khi bạn muốn tải phim về máy tính, hoặc xa hơn là tải lên các thiết bị cầm tay xem được phim như iPod, iPhone, DTDĐ: dùng một loạt phần mềm rắc rối để “bắt link”, tải phim về máy, và tiếp tục dùng phần mềm khác để chuyển (convert) từ .flv sang mp4, 3gp… Các site convert phim miễn phí dưới đây ra đời để giảm thiểu sự “cực nhọc” cho bạn, và đôi khi tiến xa hơn để thay thế hoàn toàn các phần mềm convert phổ biến trên thị trường.

1. Zamzar

 
Zamzar chuyển đổi định dạng nhạc, phim, hình ảnh và văn bản với chất lượng khá tốt. Dịch vụ miễn phí của site cho phép upload (tải lên) & chuyển các file lên đến 100MB, quá đủ cho video phổ biến như Youtube. Nếu bạn có nhu cầu lớn hơn, tài khoản pro và bussiness với giá khá “dễ chịu” sẽ cho phép chuyển định dạng file lên đến 1GB, một “kho chứa” trực tuyến miễn phí. Ưu điểm khác của Zamzar là giao diện không màu mè, trực quan dễ sử dụng.

2. Mux

 
Giao diện của Mux có vẻ … hơi nhiều chữ quá, nhưng vẫn khá đơn giản và dễ dùng. Site hiện đang ở giai đoạn thử nghiệm beta, cho phép bạn chuyển định dạng phim từ các website chia sẻ lớn như Youtube, Dailymotion, Googlevideo hoàn toàn trực tuyến, và chỉ phải download đoạn phim sản phẩm với đuôi file như mong muốn. Hoặc, bạn có thể gửi link download đến bạn bè & gia đình, thậm chí tới mobile phone nếu được hỗ trợ.

3. Vixy

 
Vixy tập trung vào chuyển đổi file .flv sang avi, mov, mp4, mp3, hoặc 3gp chuyên dành cho mobile phone. Theo như quảng cáo, site “làm việc” nhanh hơn mọi đối thủ khác và chất lượng đoạn phim không bị thay đổi nhiều qua các định dạng khác nhau.


 
Lại một site chuyển đổi định dạng .flv nữa. VCZ sẽ chuyển file flash video từ YouTube, MySpace, Google Videos, iFilm, Break, Dailymotion và Metacafe sang các loại file phổ biến khác và cho phép download “sản phẩm cuối” về PC người dùng. Cách sử dụng cũng cực kì đơn giản: Copy và paste đoạn link của video, chọn loại file cần chuyển & nhấn Convert/Download. Với các file đang nằm trên PC, chọn đường dẫn để upload lên VCZ, chọn loại file và nhấn Convert/Download.


 
MediaConverter cho phép chuyển định dạng nhiều file cùng lúc, cũng như cắt video, nhạc, nhạc chuông, ảnh và văn bản. Dịch vụ này cũng tỏ ra khá “ôm đồm” khi hỗ trợ rất nhiều định dạng khác nhau: mp3, wmv, 3gp, flv, swf, mov, avi, mpg, mp4, divx, ipod, psp, và jpg, psd, doc, pdf, rtf, txt, odg, vv..  Giao diện site khá khó hiểu khi mới sử dụng, nhưng bạn sẽ sớm thấy tiện lợi chỉ sau vài lần dùng thử.


 
ConvertDirect chỉ tập trung vào “công tác” chuyển file .flv từ Youtube sang các file thông dụng như avi, 3gp, mp3, mp4, wmv, mpeg, mov và psp. Site khá lý tưởng với mục đích chuyển đổi file sang các định dạng chuyên dùng cho thiết bị di động như iPod, Zune, PSP và mobile phone.

7.  MoVAVI

 
MoVAVI tự hào là site duy nhất trong danh sách không hề có quảng cáo gây rối mắt người dùng dịch vụ miễn phí của họ. MoVAVI cho phép chuyển đổi 5 file cùng lúc với độ lớn tổng cộng tối đa 100MB, và bạn chỉ việc cung cấp địa chỉ email để nhận link download sau khi công việc hoàn thành.

8. Flvix

 
Thể hiện ngay từ logo và tên site, Flvix là dịch vụ chuyên chuyển đổi file .flv của YouTube sang avi, mov, mp4, 3gp và mp3. Với giao diện cực kì đơn giản nhưng đầy hiệu quả, bạn có thể xem đoạn phim YouTube ưa thích của mình trên cả PC, Mobile phone, ipod và PSP tuỳ ý.


 
Có đầy đủ chức năng như các site khác, nhưng cũng không có gì nổi trội. Điểm khá phiền toái khi dùng dịch vụ của All2Convert là bạn phải chờ file được chuyển định dạng xong mới có link – đôi khi kéo dài cả tiếng đồng hồ chỉ với file vài chục MB!


 
Lại một website khác chuyên dành cho YouTube như Flvix. ConvertTube cũng tuyên bố dịch vụ của mình nhanh hơn và ít giảm chất lượng file trong quá trình chuyển đổi hơn các website khác. 

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Sốc với tiệc bikini của các hot girl


Vé ghi thư mời nhưng Hùng cho biết có giá 300k (300.000 đồng). Tiệc do Công ty D có địa chỉ tại Q.Phú Nhuận (TP.HCM) tổ chức. Trên vé có in hình một cô gái mặc đồ hai mảnh trong tư thế khêu gợi.

Hồ bơi, nhạc và rượu


Đó là một hồ bơi lớn, không gian rộng rãi, thoáng đãng. Khi vào “lãnh địa”, có đội ngũ vệ sĩ mặt mũi lạnh lùng soát vé gắt gao. Bên trong là một sân khấu nhỏ, rượu và thức ăn nhẹ bày ngay sát mép hồ bơi. Cứ như trong phim Mỹ.

Rồi thì lần lượt các em tuổi teen cũng xuất hiện, nóng bỏng, hở trên kín dưới. Hùng cười bảo đó chưa phải là “hàng thật” mà là những hot girl, là “chim mồi” ban tổ chức tuyển để vừa cho khách “rửa mắt”, vừa dẫn dụ các cô gái “nhà lành” dự tiệc lột đồ, diện bikini và nốc rượu. Rượu ở đây uống miễn phí vô tư, do một nhãn rượu tài trợ. Hùng có vẻ từng trải: “Chỉ có rượu vào sừng sừng thì quần áo mới văng ra, có hứng cởi đồ và làm tất cả những điều lúc bình thường ít ai dám làm”.
Để xử lý phần rượu được tài trợ, đã có trò chơi thảy banh. Đội thua mỗi người phải uống một ly và đội thắng sẽ được tặng rượu. Màn này có vẻ hào hứng, mọi người đăng ký rần rần. Khúc đầu khách nam đăng ký tham gia nhiều nhưng sau đó các cô gái tranh chơi từ đầu chí cuối. Trông các cô mỏng manh đài các nhưng uống rượu như nước, giành cả phần của bạn trai làm các chàng lắc đầu lè lưỡi. Hạnh - tên một cô gái tự giới thiệu - vừa liên tiếp ừng ực mấy ly trong tiếng reo hò cổ vũ phấn khích, tự hào: “Em uống thì tính bằng chai chứ ly nhằm nhò gì”. Trò chơi thảy banh càng về sau trở thành màn... đọ rượu của các cô.
"Nhân viên phục vụ tá hỏa khi chứng kiến cảnh phòng ốc ngổn ngang bao cao su, vỏ thuốc lắc và cả những chiếc quần lót bị vứt lại"
Anh T. (giám đốc điều hành một resort ở Mũi Né)
Khi tiếng nhạc nổi lên, hoàng hôn buông xuống và hồ bơi lên đèn, rượu đã thấm thì sự phấn khích càng tăng. Các cô gái bắt đầu uốn éo và lần lượt cởi đồ, chỉ còn lại bộ đồ bơi hai mảnh và nói cười ướt át hơn. Những động tác uốn éo xuất hiện. Những cái vuốt ve mời gọi nhiều hơn, liên tục hơn dành cho cánh con trai và cả những động tác khêu gợi có lẽ chỉ nên thể hiện chốn riêng tư. Một cô quá phấn khích, thò tay định giật phăng chiếc áo ngực đang mặc nhưng anh bạn trai đã nhanh tay ngăn lại.

Hùng tỏ ra kinh nghiệm: “Ở đây ngoài các em phục vụ của công ty còn có hai dạng chính: một là các em gái con nhà giàu ham chơi; hai là mấy cô gái đi để mồi chài khách. Thích thì tán tỉnh chút đỉnh, lấy số điện thoại và nhắn tin trao đổi giá. Thế là xong”.

Ken - tên tự xưng của anh chàng mà chúng tôi làm quen - cho biết có thói quen đi tiệc kiểu này khi du học ở Mỹ và anh ta tự nhận “đi hoài đâm nghiện”. “Tiệc ở Mỹ thường tổ chức trong nhà riêng của bạn bè. Ai uống rượu cứ uống, ai bơi cứ bơi và ai thích làm tình thì có bãi cỏ rộng ngay cạnh hồ, rồi cả những bộ salon trong phòng khách. Không gian khép kín nên khá thoải mái và họ sống thoáng nên ai lo việc nấy. Họ xem chuyện đó như bao chuyện bình thường khác” - Ken cho biết. Đó là lý do anh chàng thường xuyên xuất hiện trong các bữa tiệc như thế này.
Sốc với tiệc bikini của các hot girl, Bạn trẻ - Cuộc sống, tiec bikini, hot girl, gioi tre an choi, gioi tre thac loan, ban tre, gioi tre ngay nay, quan he tinh duc, chuyen ay, sex, tinh yeu, bao
Sau phần thi thảy banh, rượu trở thành màn thi đấu của các hot girl. Trông tiểu thư mà uống rượu thì vô tư - Ảnh: PHI LONG
Hùng chen ngang câu chuyện của Ken vì “Sài Gòn thiếu gì”. Có điều những buổi tiệc này chỉ dành cho các nhóm bạn chơi thân với nhau, mỗi người góp vài triệu đồng để mua gói dịch vụ do công ty tổ chức hoặc mua rượu, thuốc lắc rồi về nhà một thành viên trong nhóm có hồ bơi để bày cuộc vui.

Trai có yêu cầu, gái không từ chối

“Yêu cầu chung của một buổi tiệc như thế này là không điện thoại, không máy chụp hình, tự do và thoải mái như trong phòng ngủ” - Kiệt, bạn của Hùng, nói và cho biết “các nhóm thường không nhận thêm người trừ gái đẹp hoặc bạn thân của những thành viên chủ chốt”. Một buổi tiệc như vậy cũng do một nhóm đứng ra tổ chức: tìm biệt thự, thu tiền các thành viên nam để mua đồ và đếm các thành viên nữ trong nhóm. Trong trường hợp thiếu nữ thì bổ sung theo các tiêu chí: chịu chơi, đẹp và chịu... làm tình tập thể. Kiệt nói không thiếu những cô gái chấp nhận các điều kiện trên vì mọi chi phí đã do đám con trai bao trọn gói và nhiều cô cũng thích thử cho biết.
Du nhập

Xuất phát từ các nước phương Tây, pool party (tạm dịch: tiệc bikini tại hồ bơi) đang trở thành cách chơi của một bộ phận giới trẻ nhiều tiền và ham chơi trò lạ ở Hà Nội và TP.HCM. Mỗi tiệc có một quy định khác nhau về lượng khách, điều kiện tham dự nhưng luật chung là các chàng chi bạo, các em xinh tươi diện bikini và chịu chơi là được.
Nếu như những bữa tiệc hồ bơi tổ chức tại nơi công cộng có giá vé 300.000-500.000 đồng thì loại hình tự tổ chức có chi phí thấp nhất vài triệu đồng/người, tùy túi tiền. Đó là chưa kể những lần tổ chức ngoài TP.HCM như Mũi Né hay Phuket (Thái Lan) mỗi thành viên phải đóng không dưới 1.000 USD. Nữ tham gia gần như được miễn phí hoàn toàn, nhưng cũng không hiếm cô tiểu thư sẵn sàng tài trợ vài nghìn đô cho mỗi buổi tiệc để lấy tiếng thơm. Những thành viên chủ chốt cũng khéo léo sắp đặt không gian ít ánh sáng, nhạc vũ trường sôi động và thuốc lắc nằm cạnh với rượu và trái cây. Luật chung là dùng bao cao su khi quan hệ, không phân biệt bạn là ai, không được từ chối khi có lời đề nghị làm tình, nhưng cô gái có quyền từ chối nếu đã quá mệt và báo với nhóm trưởng.

Hằng - một cô gái do Kiệt giới thiệu - cho biết rất tình cờ tham gia tiệc này vì được một người bạn giới thiệu. “Lúc đó bạn tôi chỉ nói gọn: ăn miễn phí, uống vô tư, làm tình thoải mái và không phải đóng tiền vì bọn con trai bao trọn rồi. Nhóm đang thiếu nữ nên cần tuyển thêm, thích thì tham gia nhưng phải nhiệt tình. Lần đầu hơi ngại vì tự nhiên có hai ba anh chàng lạ hoắc đến vuốt ve... Đi vài lần thấy thích và hiếm khi bỏ mỗi lần nhóm tổ chức. Vui mà!”, Hằng nói.

Anh T., giám đốc điều hành một resort bốn sao ở Mũi Né (TP Phan Thiết, Bình Thuận), cho biết từng nhận được một yêu cầu 12 phòng ngủ cho 24 khách. Nhóm khách này đưa ra đề nghị trả tiền gấp đôi để có thể sở hữu hồ bơi riêng cho nhóm trong đêm ngủ ở resort với yêu cầu: không ai được bén mảng đến khu vực hồ bơi. “Vì chúng tôi muốn phục vụ khách tốt nhất nên cho hai nhân viên đến xem khách có nhu cầu gì cần phục vụ để đáp ứng. Tuy nhiên, nhân viên báo lại khách có những biểu hiện làm tình ngay tại hồ bơi. Chúng tôi đã yêu cầu dừng lại vì tránh làm ảnh hưởng đến khách khác. Trưa hôm sau, khi đoàn trả phòng về lại TP.HCM, nhân viên phục vụ tá hỏa khi chứng kiến cảnh phòng ốc ngổn ngang bao cao su, vỏ thuốc lắc và cả những chiếc quần lót bị vứt lại”.

Hùng cho biết đi kèm theo những bữa tiệc dạng này không thể thiếu chất kích thích để tăng phần hưng phấn: “Nam nữ gì cũng cắn thuốc hết, cắn mới phê và tham gia nhiệt tình được”.

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

Chích thuốc lá đang cháy vào tay trẻ

Không chỉ bắt các cháu nhỏ đi bán hoa dạo hàng đêm, vợ chồng Hồ Đình Châu còn chích điếu thuốc lá đang cháy vào đầu ngón tay hay dùng chày đánh vào vùng thái dương các cháu nếu tỏ ra lơ là "làm việc".

Nắng cũng như mưa, bất kể ngày thường hay lễ tết, những đôi bàn chân nhỏ xíu phải lang thang từ khi chạng vạng đến lúc gần sáng bán những giỏ hoa tươi mang tiền về vỗ béo cho những kẻ chăn dắt vô lương tâm. Mỗi khi ế ẩm, các em bị bọn chúng hành hạ, đánh đập dã man như thời trung cổ. Sau nhiều đêm thức trắng đồng hành cùng các em nhỏ, chúng tôi đã phát hiện sự thật kinh hoàng, lật tẩy bộ mặt thật của những kẻ táng tận lương tâm, buộc chúng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về hành vi man rợ.
Đêm cuối năm, trong lần lang thang tại địa bàn trung tâm thành phố để thu thập tài liệu viết bài, tình cờ ghé quán nước vỉa hè trên đường Bùi Viện, chúng tôi thấy cậu bé chừng 10 tuổi, khuôn mặt sáng sủa liến thoắng mời chào khách mua hoa tươi. Chúng tôi chưa kịp từ chối thì thấy cậu bé đưa tay lên đầu vò tóc, cả 10 đầu ngón tay em đều sưng vù, rỉ máu, nước vàng chảy ra bốc mùi hôi khó chịu. Tôi liền mua một bó bông rồi hỏi, thì cậu bé bảo là bị bỏng rồi lủi đi trong nháy mắt... Thấy chúng tôi thắc mắc, chị chủ quán nước rỉ tai: “Thằng bé bị những kẻ chăn dắt hành hạ đó, ngoài nó ra còn có cả mấy đứa kia cũng bị ăn đòn vì không bán được bông”. Được sự giúp đỡ của chị Kiều - chủ quán, tôi đã vào vai nhân viên phụ quán để dễ bề tiếp cận lũ trẻ.

Khi thành phố lên đèn, mọi người hối hả tìm về tổ ấm, quây quần bên mâm cơm gia đình thì cũng là lúc những đứa trẻ bắt đầu tất tả trên con đường mưu sinh để mang tiền về cho chủ chăn dắt.
Chích thuốc lá đang cháy vào tay trẻ, Tin tức trong ngày, bao hanh tre em, chich thuoc la dang chay vao tay tre, danh tre, chan dat an xin, ban hoa dao, ong chu, bao hanh, bao, tin tuc, tin hot, tin hay, vn
Bé Liên bán hoa giữa đêm khuya
Khu vực đường Bùi Viện - Đề Thám buổi tối du khách tụ về đây nhộn nhịp, chủ yếu là tây ba lô. Cách nhậu của họ cũng đơn giản, chỉ cần ngồi vỉa hè lai rai chai bia với một vài món “đặc sản” của người Việt, cũng có khi chỉ uống suông chẳng cần mồi. Sau một hồi phụ chị Kiều bán hàng, lấy bia cho khách, chúng tôi thoáng thấy bóng dáng mấy đứa trẻ bán bông nên vội tìm cách tiếp cận, nhưng bọn chúng đều né tránh. Chúng tôi lại gần cô bé có khuôn mặt khá xinh xắn, nước da trắng mịn làm quen, nhưng cô bé tỏ ra dè dặt, e ngại, hỏi mãi em mới cho biết mình tên Liên, quê ở huyện Phú Vang, Thừa Thiên - Huế.
Cách đây hai năm, bà Hồng về quê đưa Liên và anh trai tên Dĩnh vào Sài Gòn. Dù còn ít tuổi nhưng Liên rất lanh lợi và tinh khôn. Có lẽ vì tuổi thơ vất vả, lại sớm phải bươn chải vào đời, tiếp xúc đủ mọi loại người nên theo bản năng cô bé khá khôn ngoan và lọc lõi. Trong lúc trò chuyện, thấy chúng tôi lấy điện thoại ra thao tác, Liên tỏ vẻ nghi ngờ: “Con coi bộ cô không giống người phụ bán quán, nhà cô ở đâu?”, rồi cô bé bắt chúng tôi phải cất điện thoại đi mới chịu nói chuyện. Liên kể: “Nhà con nghèo lắm, cha con bị bắt do nợ nần, bao nhiêu tài sản đều phải bán hết trả nợ, cả năm mẹ con phải sống lênh đênh trên con thuyền nhỏ, một mình mẹ không nuôi nổi bốn chị em con nên khi bà Hồng đề nghị đưa vào Sài Gòn đi bán bông, mẹ đồng ý liền”.

Câu chuyện còn đang dở thì Liên bảo phải đi bán, nếu bà chủ thấy la cà sẽ cho ăn đòn. Hơn một giờ sau, cậu bé bán hoa hôm trước xuất hiện, chúng tôi nhờ chị chủ quán gọi vào để làm quen. Lúc đầu cậu bé cũng lảng tránh, nhưng khi biết chúng tôi là người phụ quán của chị Kiều, cậu bé yên tâm hơn. Cậu cho biết mình tên Nam, 12 tuổi, quê ở Huế. Lát sau, các bạn của Nam là Dĩnh và Dũng cũng lần lượt ghé vào. Chúng tôi chủ động làm quen và hỏi han thân tình nên bọn nhỏ cũng không còn e ngại.
Chích thuốc lá đang cháy vào tay trẻ, Tin tức trong ngày, bao hanh tre em, chich thuoc la dang chay vao tay tre, danh tre, chan dat an xin, ban hoa dao, ong chu, bao hanh, bao, tin tuc, tin hot, tin hay, vn
Dũng và mười đầu ngón tay bầm dập sau khi bị ông Châu hành hạ
Sau vài ngày gần gũi, bọn trẻ dần cởi mở hơn, nhưng khi được hỏi về công việc và những vết thương trên da thịt thì các em tỏ ra dè dặt. Ánh mắt buồn, khuôn mặt đờ đẫn, với người lạ Nam chỉ len lén nhìn. Chúng tôi hỏi mãi Nam mới ậm ừ, thằng Dĩnh đi cùng nhanh nhảu đáp: “Nó bị ăn đòn nhiều nên lúc nào cũng hoảng sợ, lâu lâu cứ đờ đẫn như đứa mất hồn”.

Chúng tôi gặng hỏi thì Nam bảo phải đi bán hoa, không có thời gian nói chuyện, ghé đây lâu bà chủ mà biết sẽ đánh đòn. Thế nên để Nam có thời gian ngồi lại, chúng tôi phải mua hết số hoa để em yên tâm. Mới 12 tuổi nhưng Nam đã có thâm niên gần ba năm bán bông ở khu vực này, mọi hang cùng ngõ hẻm ở đây Nam đều thuộc như lòng bàn tay. Thấy chúng tôi tỏ ra thân tình, lát sau Nam mới thủ thỉ: “Lúc mới vào đây, không chịu nổi cảnh đối xử tàn nhẫn của ông bà chủ, thừa lúc đi bán bông con đã tìm cách bỏ trốn, nhưng lang thang mãi cũng sợ. Con nhớ cha mẹ và gia đình nhưng không biết nhà mình ở đâu nên đành quay lại...!”. Có lẽ em xa nhà đã quá lâu nên không còn nhớ mình mang họ gì, chỉ biết mình tên Nam. Mười đầu ngón tay thâm đen, ứa nước vàng, mỗi lúc ngứa ngáy, em lại đưa cả cánh tay lên đầu cọ cọ, xoa xoa. Chứng kiến cảnh tượng này, chúng tôi thấy cay xè nơi khóe mắt.

- Tay con bị làm sao mà đến nông nỗi này?  


Nam cúi mặt hồi lâu rồi mới lí nhí:

- Bị ông chủ tên Châu, chồng bà Hồng đốt thuốc lá rồi châm vào mười đầu ngón tay.


- Tại sao con bị ông chủ hành hạ, những đứa khác có bị đánh như con không?

- Chỉ có hai anh em thằng Dĩnh bán đắt hàng nên đỡ bị ăn đòn, còn con và thằng Dũng mỗi khi bán ế đều bị đánh, hành hạ.
- Thế sao lúc ông ấy lấy thuốc lá dí vào các đầu ngón tay, con không la lớn?

- Bọn con đau lắm nhưng không dám khóc, ông ta bảo tụi mày mà khóc, hàng xóm nghe thấy tao đánh chết không còn đường về...

Rồi Nam nắm tay tôi năn nỉ: “Cô có cách gì cứu tụi con không, con sợ bị ăn đòn và bị dí đầu thuốc lá vào tay lắm”. Nói rồi Nam lấy tay gạt nước mắt. Hồi sau, Nam mới tiếp: “Mấy tháng trước, có lần gặp trời mưa nên con chẳng bán được hoa, loanh quanh mãi không dám về vì sợ bị ăn đòn. Khi con đang ngồi ở vỉa hè thì bị bà chủ phát hiện tóm lên xe. Về đến nhà trọ bà bạt tai con túi bụi, thấy cái chày đâm tỏi ở kệ bếp, bà ấy lấy đập liên tiếp vào mặt. Hôm sau mắt con đỏ ngầu, mặt sưng vù nhưng bà ấy vẫn quăng cho cả bó bông bảo phải đi bán hết, nếu không đừng có trách”.
Chích thuốc lá đang cháy vào tay trẻ, Tin tức trong ngày, bao hanh tre em, chich thuoc la dang chay vao tay tre, danh tre, chan dat an xin, ban hoa dao, ong chu, bao hanh, bao, tin tuc, tin hot, tin hay, vn
Hai bàn tay Nam thâm tím ứa máu cùng với vết thương trên mặt
Chúng tôi thắc mắc: “Bị đánh vậy cha mẹ con ở quê có biết không?”. “Ba con làm nghề đánh cá, hay nhậu nhẹt, má nói hoài ba không nghe nên má buồn dắt em con đi làm ăn xa, thỉnh thoảng mới điện thoại, lúc đó đều có ông bà chủ ngồi giám sát nên con sợ không dám nói...”. Chưa hết câu, cậu bé vội vã bước đi. Nhìn bóng Nam khuất dần nơi góc phố, anh Trịnh Văn Thành, bảo vệ một khách sạn gần đó trăn trở: “Ngày nào tôi cũng chứng kiến bọn trẻ lang thang, lây lất suốt từ tờ mờ tối đến tận 3 - 4 giờ sáng, bất kể trời mưa giông, ốm đau hay bệnh tật, các em không hề biết đến ngày nghỉ. Ngày lễ, trong khi mọi người được vui chơi thì cũng là lúc các em phải làm việc cật lực hơn, có mặt ở đây sớm hơn và về nhà muộn hơn. Vậy mà vẫn bị những kẻ chăn dắt đánh đập mang thương tích đầy mình”.

Dũng có vẻ khó gần hơn Nam, nhưng sau vài lần chúng tôi hỏi han, em cũng tỏ ra rất thân thiện. Cũng giống như Nam, mười đầu ngón tay Dũng đỏ ửng, nước vàng và máu cứ chảy ra, những chiếc móng đang dần hoại tử muốn bung rời, bốc mùi khó chịu. Ngồi trò chuyện với chúng tôi, thỉnh thoảng Dũng lại đưa tay lên thổi. Chúng tôi hỏi thì Dũng bảo đau lắm cô ơi, nhất là những lúc tắm rửa, vết thương lại chảy máu. Ngày nào về nhà cũng gần bốn giờ sáng, con phải lấy nước muối rửa nên xót và đau lắm. Nhìn cậu bé đau đớn, thương tình chị Kiều vội chạy đi mua thuốc, chúng tôi ép mãi Dũng mới uống nhưng dứt khoát không chịu bôi thuốc vì sợ bị chủ phát hiện sẽ đánh. Chị Kiều bức xúc: “Sao trên đời lại có kẻ ăn ở ác độc, vô lương tâm đến vậy, họ cũng có con mà sao không có trái tim của người làm cha làm mẹ. Mình là người lớn mà nhiều khi bị vật gì nặng rơi vào đầu ngón tay đã đau điếng, không chịu nổi. Nhìn bàn tay bọn trẻ, tôi như muốn đứt từng khúc ruột”.

Chúng tôi hỏi: “Giờ con mong muốn điều gì?”. Chẳng cần suy nghĩ, Dũng đáp ngay: “Con muốn về quê lắm, dù nhà nghèo, ăn cơm muối, cháo trắng nhưng không bị cha mẹ đánh bao giờ”.

Vừa được vị khách ngoại quốc cho tiền, Liên mừng chạy về khoe với chúng tôi: “Nhiều ngày lễ con bán được cả triệu tư đến triệu rưỡi đồng tiền hoa/ngày, thường thì cũng được sáu đến bảy trăm ngàn. Nhưng cũng có lần chở con ra đường Nguyễn Thị Thập bảo vào quán nhậu bán bông, dù đã mời chào mỏi miệng nhưng chẳng ai mua, tưởng con mải chơi không chịu bán, bà Hồng dùng tay đấm vào mặt làm mắt con tím bầm”. Dường như không kìm nén được sự tủi hờn, uất ức bấy lâu nay, nước mắt  trào ra giàn giụa, Liên nghẹn ngào: “Con hận vợ chồng bà ta, ông Châu ăn ở ác lắm; khi thằng Dũng bán hoa không được ông ta bắt quỳ lên vỏ quả sầu riêng, còn thằng Nam thì ông lấy muối hạt trải ra đất, bắt quỳ xuống, hai tay bưng chậu nước cả chục ký dơ thẳng lên đến khi nào ông ấy cho phép mới được hạ xuống. Thấy mấy đứa nó bị ăn đòn liên tục, con thương tụi nó nhưng chẳng dám hé răng kể với ai, vì  ở ngoài quê còn có người nhà bà ấy, con sợ họ trả thù”, nói rồi cô bé lại nấc lên ầng ậc.
Gạt những dòng nước mắt, Liên lại lê bước tiếp tục mời khách mua bông. Nhìn bóng dáng Liên khuất dần trong bóng đèn đường nhạt nhòa, chúng tôi chợt chạnh lòng nhớ đến ca khúc “Đứa bé” của nhạc sĩ Minh Khang. “Trong đêm một bàn chân bước. Bé xíu lang thang trên đường. Ánh mắt buồn mệt nhoài của em. Em rất buồn vì em không biết đi, đi về đâu?... Đã lâu rồi em đã không, không có tình thương. Nhìn thấy ai ai cũng đều vui bên mẹ cha. Giọt lệ em tuôn rơi hòa tan với nỗi buồn. Bước đi trong chiều mưa”...

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

Chuyện bà cụ bán vé số cùng chú chó và đàn chim sẻ


- Hơn 20 năm nay, người dân TP Mỹ Tho (Tiền Giang) được chứng kiến một câu chuyện đẹp như cổ tích. Giữa dòng người, xe tấp nập, một bà cụ thanh thản ngồi bán vé số; một chú chó trung thành ngồi cạnh bà suốt ngày và gần đó đàn chim sẻ luôn nhảy nhót…

Hình ảnh đẹp và lạ lẫm đó đã tồn tại mấy mươi năm nay. Người dân ở đây đã quen, người lạ mới đi qua lần đầu ngạc nhiên và thích thú.
 
Cụ Sao âu yếm nhìn chú chó đã theo cụ đi bán vé số 10 năm nay
Cụ Sao âu yếm nhìn chú chó đã theo cụ đi bán vé số 10 năm nay
 
Xem đàn chim sẻ nhảy nhót quanh chỗ cụ Sao ngồi bán vé số

Ngày nào cũng vậy, từ 6 giờ sáng, bà cụ Phạm Thị Sao (75 tuổi) trú trên đường Huỳnh Tịnh Của, TP Mỹ Tho, cầm tập vé số cùng với chú chó ra đường Nguyễn Trãi cạnh nhà thờ Chánh Tòa Mỹ Tho để bán. Nhìn thấy bà Sao, lũ chim sẻ kêu ríu rít, đợi bà cụ lấy thức ăn rải ra vỉa hè là lũ chim từ nóc nhà thờ và cành cây quanh đó ào xuống ăn. Ăn xong, chúng vẫn nhảy nhót quanh bà cụ chứ không bay đi. Nhìn đàn chim sẻ chăm chú mổ từng hạt gạo, bà Sao nở nụ cười hạnh phúc.

Bà Sao kể về cơ duyên với đàn chim sẻ: “Hồi mới ra đây bán vé số năm 1992, tôi có nuôi một con gà cho đỡ buồn. Một hôm, khi rải thức ăn lên vỉa hè cho gà ăn, bỗng dưng có một đàn chim sẻ khoảng hơn chục con bay xuống ăn cùng. Thương đàn chim thế là hàng ngày tôi mang thêm gạo ra đây cho bầy chim ăn luôn. Từ đó, ngày nào “tụi nhỏ” cũng tập trung về đây ngày một đông để xin ăn”.
 
Cụ Sao, chú chó và đàn chim sẻ
Cụ Sao, chú chó và đàn chim sẻ

Được 10 tuổi thì con gà chết. Bà Sao buồn mất mấy ngày nhưng vẫn ra đây bán vé số để cho chim ăn. Không lâu sau, bà Sao mua một con chó về nuôi, từ đó chú chó ngày ngày theo bà cụ đi bán vé số, đến giờ con Tô Tô (bà Sao đặt tên cho con chó như vậy) cũng đã được 10 tuổi tròn.

Nhiều hôm bà Sao ốm phải nghỉ ở nhà, bà rất nhớ đàn chim. Sợ chúng đói, bà lại nói cô con gái đưa thức ăn ra chỗ bán vé số cho đàn chim ăn. Cũng có hôm đàn chim sẻ không thấy bà Sao liền bay vào tận nhà kêu ríu rít xin ăn.

“Được nhìn “tụi nhỏ” vừa ăn vừa nhảy múa, kêu ríu rít suốt ngày chính là niềm vui và hạnh phúc của tôi” - bà Sao tâm sự.

Ngày trước có mấy người thấy chim sẻ tập trung về đây ăn nhiều nên dùng bẫy bắt chim đem bán cho các nhà hàng làm mồi nhậu, bà Sao liền chạy lại ngăn cản. “Đàn chim sẻ do chính tay tôi cho ăn nên chúng mới tập trung ở đây đông như vậy. Nếu họ bắt chim ở đây thì tôi mang tội nặng với với tụi nó” - bà Sao buồn rầu nói.
 
Ngày nào đàn chim cũng sà xuống xin cụ Sao cho ăn, ăn xong chúng vẫn nhảy nhót vui chơi gần chỗ cụ
Ngày nào đàn chim cũng sà xuống xin cụ Sao cho ăn, ăn xong chúng vẫn nhảy nhót vui chơi gần chỗ cụ

Nhiều người dân quanh đây học theo bà cũng rải gạo ra trước nhà gọi chim nhưng đàn chim không ăn vì theo bà Sao nói, tụi nó ít khi ăn thức ăn của người lạ. Thế là họ đưa thức ăn nhờ bà cụ cho đàn chim sẻ ăn dần.

Mỗi ngày trung bình bà Sao bán vé số kiếm được gần 100.000 đồng, bà dành riêng 10.000 - 20.000 đồng để mua gạo cho chim. “Nếu sau này tôi không còn sức ra đây bán vé số thì con gái tôi sẽ tiếp tục công việc này, vừa bán vé số, vừa cho chim ăn” – bà Sao nói.

Câu chuyện về bà Sao bán vé số cùng chú chó và đàn chim sẻ nghe giống như trong môt câu chuyện cổ tích đẹp. Một câu chuyện cổ tích có thật trong đời thường mà suốt 20 năm nay người dân TP Mỹ Tho được chứng kiến mỗi ngày.